Case unclosed | 5

CASE UNCLOSED: The lost boy in Hyungdo massacre
Lật lại hồ sơ: Cậu bé mất tích trong vụ thảm sát ở Hyungdo

Source
Author: markenjin
Translator: yuanyud
Disclaimer: I don’t own any of these characters.
Rating: NC-17
Status: On-going
Category:
 AU, mystery, action, romance, a bit of drama
Trigger warning: Some chapters contain violence, murder, psychopathic disturbances, attempted rape, foul language and boyxboy smut. Please do not read if you find these disturbing.
Main characters:
 Mark Tuan & Park Jinyoung

***

5.

Mark hyung, Mark hyung! Em ở đây nè!!”

Nụ cười đẹp nhất luôn hiện hữu trên gương mặt em ấy chính là vầng dương soi sáng trong tôi. Cõi lòng tôi luôn trở nên ấm áp vô ngần mỗi khi nhìn thấy nét cười nở rộ trên môi em cùng với những nếp nhăn in nơi khóe mắt, bởi nụ cười đó chỉ xuất hiện những khi em thấy hạnh phúc. Em ấy là người mà tôi trân quý nhất, hạnh phúc của em dường như cũng chính là hạnh phúc của chính bản thân tôi. 

“Jinyoung, sao em vẫn còn ở đây? Lẽ ra em phải về nhà rồi chứ. Đã trễ lắm rồi.”

“Em mải đọc sách ở thư viện nên q-quên mất giờ giấc.”

“Em nghĩ anh sẽ tin lý do đó hả?”

“Mmm, thì em đang đợi anh đó, Mark hyung. Heehee~ Em nghĩ trời tối rồi mà anh đi về một mình thì nguy hiểm lắm nên em ngồi đây đợi anh luôn!”

Em trao tôi ánh nhìn long lanh tựa như dải thiên hà lấp lánh ngàn sao với ánh trăng dịu dàng phản chiếu nơi đáy mắt. Em thực sự là một cậu bé con tài giỏi với trí thông minh siêu phàm và một trái tim ấm áp.

“Pshh, nói cứ như thể em lớn hơn anh vậy. Câu đó phải để anh nói mới đúng.”

“Anh lớn hơn đâu có nghĩa là em hông được bảo vệ cho anh đâu! Em nhỏ mà có võ nha~”

“Thiệt hông?”

“Khi lớn lên em sẽ mạnh mẽ hơn, Mark hyung!”

Em ấy luôn ăn to nói lớn như thế đó trong khi vẫn chỉ là một cậu nhóc con thôi. Sở hữu bộ óc siêu phàm là thế, nhưng sức khỏe của em ấy thì hoàn toàn ngược lại.

“Sao lại nhìn em với ánh mắt khiếp sợ thế hyung?” Tiếng Jinyoung vang lên, cắt ngang dòng hồi tưởng của Mark. Cậu nghiêng đầu và hơi bĩu môi. “Anh không nhớ em sao?” Cậu vuốt dọc cằm Mark, ánh mắt nhìn chòng chọc vào bờ môi anh.

Đây không phải Jinyoung. Mark nhận ra đôi mắt cậu tối đi và trông vô hồn đến lạ, nét duyên dáng thu hút ngày nào biến thành sự gai góc liều lĩnh, tính cách vui vẻ tươi sáng xưa kia giờ đã nhuốm màu thương đau.

Đột nhiên nghe có tiếng bước chân tiến về căn phòng, Mark lập tức nắm lấy cổ tay Jinyoung và kéo cậu nấp vào một góc. Mark cẩn thận đẩy Jinyoung nép vào sát tường, còn anh là người canh chừng những tên giang hồ ngoài kia. Họ giữ yên lặng một lúc lâu, đợi đám người kia rời khỏi dãy hành lang. Anh không thể dùng súng vì hoàn toàn không biết được ngoài kia có bao nhiêu tên tất thảy, thêm vào đó, bên cạnh anh còn có Jinyoung, anh không muốn liều lĩnh bất cứ việc gì có thể đẩy cả hai vào nguy hiểm được. Anh buông từng hơi thở nặng nhọc ngay phía trước Jinyoung – người bị anh vô thức đẩy sát vào tường.

“Hyung, hơi thở của anh thật thơm.” Cậu thầm thì. Mark vội vã bước lùi lại khi nhận ra gương mặt họ chỉ còn cách nhau vài inch.

“Jinyoung, mình mau đi thôi. Ở đây không an toàn cho em đâu.” Anh cố nắm lấy cổ tay cậu nhưng lại bị cậu dằn lại.

“Người không an toàn khi ở đây là anh đấy.” Mark cau mày khi nhìn thấy khóe môi Jinyoung lại nhếch lên một lần nữa. Đó là dấu hiệu cảnh báo anh, nhưng Mark đã lờ nó đi.

Trong đầu Mark đang suy tính rất nhiều thứ nhưng anh quyết định không nghĩ ngợi gì nữa, anh sợ, sợ rằng những suy nghĩ ấy sẽ phản bội mình.

“Anh đi với em nhé, hyung? Mình đến một nơi không cần phải trốn nữa.” Giọng Jinyoung nhẹ hẫng, trên gương mặt chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào.

Mark hít một hơi và gật đầu, anh có quá nhiều điều muốn hỏi nhưng hiện tại anh không thể để mất Jinyoung được.

Jinyoung mỉm cười, một nụ cười khiến người ta kinh hãi chứ chẳng còn ấm áp tựa ánh mặt trời như ngày trước, thật chậm rãi, cậu đan tay mình cùng Mark. Cậu là người dẫn đường, còn Mark lặng lẽ theo sau.

Jinyoung dẫn Mark xuống một tầng hầm bí mật dưới tòa nhà và đưa anh vào một căn phòng. Mark lướt mắt nhìn quanh căn phòng rộng lớn chìm trong ánh đèn vàng, ở đây có đầy đủ đồ trang trí nội thất cũng như dụng cụ làm bếp, trông như khu vực dành cho khách vậy, ngoài ra còn có đủ loại tranh được trưng bày ở nơi này, màu vẽ, bút, cọ thì rơi đổ khắp nơi.

“Anh ngồi đi,” Jinyoung cởi chiếc áo khoác da nâu ra và vắt nó lên sofa, để lộ chiếc áo cổ lọ màu đen mà cậu đang mặc bên trong.  Mark ngồi trên dãy sofa đã sờn với chi chít các mũi khâu, ánh mắt chăm chú nhìn về phía Jinyoung đang bận bịu chuẩn bị nước uống.

Đây là nơi em ấy đã sống suốt ngần ấy năm qua?

“Anh nghĩ nhiều mà làm chi khi em đã ở ngay trước mắt anh rồi?” Jinyoung bật cười khúc khích sau khi đã khuấy xong cà phê. Cậu mang nước uống và chút đồ ăn về phía bàn mà Mark đang ngồi đợi. “Uống cà phê đi này, không là em giận đấy. Em không muốn khách đến chơi nhà mà chẳng chịu ăn uống gì đâu, đặc biệt là anh đó, Mark hyung.” Cậu lại nhếch môi cười, đôi tay cẩn thận bày cà phê và thức ăn lên bàn.

Vậy nơi này thực sự là nhà em ấy.

“Cảm ơn em” Mark cúi xuống và nhấp chút cà phê Jinyoung vừa pha.

Jinyoung mỉm cười đầy hài lòng, “Anh khỏe không, hyung?” Cậu cũng uống phần cà phê của mình.

“Chẳng phải anh mới là người nên hỏi câu đó sao, Jinyoung-ah?”

Jinyoung che miệng cười to. “Anh không được dùng một câu hỏi để trả lời một câu hỏi đâu hyung.”

“Em đã mất tích suốt gần mười năm trời, Jinyoung, không phải em nên nói cho anh biết chuyện gì đã xảy ra sao?” Mark nghiêm túc đáp lời, trong khi đó cậu chỉ đưa lưỡi liếm môi dưới của mình.

“Em không nghĩ đó là chuyện anh muốn nghe đâu,” Jinyoung đặt ly cà phê lên bàn và bắt chéo chân, “Con người ta đâu muốn nghĩ tới những chuyện mà họ sợ sẽ xảy ra. Đúng không, hyung?” Cậu hỏi Mark. “Lý do lớn nhất khiến anh không hỏi em chi tiết về những chuyện đó là vì không muốn sự thật sẽ phản bội anh.” Ánh nhìn mãnh liệt và những lời sắc bén của cậu đánh thẳng về phía Mark khiến hô hấp trong anh sao bỗng trở nên khó khăn quá đỗi.

Phải. Mark đã cố không nghĩ tới những suy đoán mà anh đang lo sợ chúng là sự thật.

“Ah, em nghĩ mình nên trả lời trực tiếp cho anh luôn,” Đôi mắt Jinyoung trừng lên đáng sợ. “Anh đoán đúng rồi đấy. Em là Excalibur, tác giả của số tranh đang trưng bày ở đây, và đặc biệt là những bức đã đưa đường dẫn lỗi anh tới nơi này. Em là một triệu phú đó, ngạc nhiên chứ hả.” Cậu bật cười thành tiếng trong khi Mark hít một hơi sâu khi sự thật được phơi bày, “Em đã bảo rồi, anh đừng nghĩ nhiều mà làm chi. Anh đâu thể giải quyết được vấn đề và mong đợi một câu trả lời khác được. Tại sao? Tại sao lại trốn tránh sự thật trong khi anh chính là người biết rõ đáp án cho trò chơi này nhất? Em,” Mark không muốn nghe nữa, anh muốn vùng chạy, chạy trốn khỏi hiện thực, cùng với Jinyoung. “Em chính là người đứng sau tất cả những vụ án đó. Em, là em cố tình làm mọi thứ để anh tìm ra em.”

“Jinyoung,” Mark nghiến răng và nhìn xuống sàn. Anh vừa phải nghe một sự thật tàn khốc nhất và chỉ ước sao có thể tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng này.

Vì sao, vì sao chuyện này lại xảy ra? Mark siết chặt nắm đấm và giữ đều hơi thở. Anh nghĩ đó là lỗi của mình, vì anh đã không tìm thấy được Jinyoung.

“Vậy thám tử Tuan, bây giờ anh tính làm sao đây? À mà có lẽ vẫn không thể làm gì được đâu nhỉ, vì anh vẫn xem em là cậu em trai nhỏ của anh mà?” Jinyoung nghiêng đầu và cất lời hỏi người thám tử. “Ah, chuyện anh chỉ xem em là em trai thực sự khiến em buồn lắm đó” Cậu bĩu môi và thở dài thành tiếng.

Mark đột nhiên thấy đầu choáng váng, anh chớp chớp và cố gắng mở mắt ra nhưng mọi thứ xung quanh dường như đang quay cuồng trong anh. “Em đã bỏ gì vào cà phê?”

Jinyoung cười khẽ rồi cúi người cầm ly cà phê lên thưởng thức. “Ừm, em nghĩ nên để anh ngủ một lát, vì đã khiến anh phải thức trắng suốt nhiều đêm vừa qua.” Mark thở dốc, rồi hoàn toàn mất đi ý thức. Jinyoung đặt ly lên bàn và say sưa ngắm nhìn người thám tử đã yên giấc nồng. “Ngủ ngon nhé, Mark hyung.”

Aish, Jinyoung-ah! Anh đã bảo em đừng lấy ván trượt của anh ra chơi nữa mà. Giờ thì nhìn đi, đầu gối em bị thương và chảy máu rồi đó!”

“Em xin lỗi mà, Mark hyung. Tại em bất cẩn, đã vậy còn làm trầy cái ván trượt anh thích nữa. Em xin lỗi anh nhiều lắm.”

“Pshh. Cái vẻ mặt gì thế kia? Anh hông có giận chuyện cái ván trượt, Jinyoung. Em còn bị thương ở đâu khác không? Để anh dẫn em đi khám bác sĩ.”

“Happy birthday to you, happy birthday to you! Happy birthday, happy birthday, happy birthday to you!”

“Chúc mừng sinh nhật, Mark Tuan!”

“Cảm ơn mọi người nhiều lắm!”

“Ah. Eh. Mark hyung, chúc anh sinh nhật vui vẻ ạ~”

“Cái này cho anh hả Jinyoung?”

“Dạ~ em tự nướng cái bánh này đó! Heehee! Mong hyung sẽ thích nó~”

“Cám ơn Jinyoung! Anh yêu em.”

“EM CŨNG YÊU ANH, MARK HYUNG.”

 

“Mark hyung” Jinyoung thầm thì tên anh khi nhớ lại những kỷ niệm ngày xưa bên Mark, người đã bị cậu trói và nhốt lại trong phòng đã bốn ngày rồi. Thuở ấy cậu đã thích Mark rất nhiều, nhưng cậu chắc chắn anh chỉ xem mình như em trai mà thôi. Giờ thì Mark đã biết được con người thật của cậu rồi, nhất định anh sẽ xem thường cậu lắm.

“Hóa ra tên anh ta là Mark sao? Nhìn quyến rũ đấy, muốn nếm thử xem thế nào quá.” Hani cắn môi khi nhìn Mark qua màn hình. Jinyoung lập tức ném sang cô ta một ánh mắt hình viên đạn. “Thôi nào Junior, đùa tí thôi mà.” Cô ả cười lớn, tay nghịch ngợm vuốt vai Jinyoung.

“Nhưng giữ anh ta ở đây liệu có ổn không? Cậu đã báo cho sếp về việc này chưa?” S.Coups khoanh tay lại.

“Mọi thứ sẽ ổn nếu không ai báo cáo với sếp. Ông ta sẽ không biết nếu mấy người dán kín cái mồm lại.” Jinyoung đáp nhẹ, ánh nhìn sắc bén cảnh cáo họ.

“Nhưng hình như anh ta là một kẻ khá nguy hiểm? Tôi nghe nói đây là một thám tử rất giỏi. Nếu sếp phát hiện thì sẽ không bỏ qua đâu.” Onew khịt mũi trong khi chỉnh lại kính.

“Tôi tự biết cách chăm sóc cho khách của mình nên không cần phải nhúng mũi vào chuyện của tôi đâu.” Jinyoung cam đoan với họ. “Và khôn hồn thì đừng chạm vào anh ấy.”

“Ha! Chỉ vì là bộ não của tổ chức mà dám tự cho mình cái quyền muốn làm gì thì làm. Cậu ta không phải kẻ duy nhất gặp rắc rối nếu chuyện này đổ bể ra đâu.” Lisa lên tiếng khi đang ngồi trên một cái bàn khác thổi bong bóng với kẹo cao su trong miệng.

Jinyoung chỉ lắc đầu và nhếch môi cười chế giễu. Cậu chẳng buồn tranh cãi với một kẻ vô vị làm gì.

“Nói tới rắc rối mới nhớ, hồi nãy tụi em phát hiện có một cái ear piece gần phòng họp. Vì nó có thể là thứ được dùng để lần theo dấu vết của bọn mình nên Junior hyung đã bảo em với Suga chơi với tụi cảnh sát một chút. Đoán xem chuyện gì đã xảy ra? Bọn cảnh sát đó đã bị tông xe vì không theo nổi tốc độ lái xe của tụi em đấy.” Zelo kể lại đầy tự hào và còn cụng nắm đấm với Suga.

“Ahhh, nhìn Mark baby của tôi kìa. Chắc anh ấy khát dữ lắm. Cậu không tính giết người ta bằng cách này đó chứ, Junior?” Hani nhẹ nhàng chọt chọt vào nét mặt mệt mỏi của Mark trên màn hình.

Jinyoung bước vào căn phòng mà cậu dùng để nhốt Mark. Họ đã bịt mắt và trói anh vào ghế. Hơi thở anh yếu ớt vì đã bốn ngày không được ăn gì. Jinyoung hít một hơi sâu và chậm rãi bước chân về phía Mark. Cậu mở nắp một chai nước ra và cố gắng giúp Mark uống nhưng lại bị anh phản kháng. Người thám tử lắc mạnh đầu khiến Jinyoung làm rơi chai nước xuống sàn.

Jinyoung bật ra tiếng cười khe khẽ rồi nhặt cái chai lên. Cậu tiến lại gần nơi Mark đang ngồi và tháo khăn bịt mắt cho anh. “Mark hyung, là em” Cậu thì thầm khi ánh mắt họ chạm nhau. Cơ thể Mark kiệt sức và đau đớn đến mức không thể nhìn thẳng vào Jinyoung được. “Nếu không chịu uống nước thì anh sẽ chết đấy. Như vậy em sẽ buồn lắm đó hyung.” Jinyoung vỗ nhẹ vào đầu Mark và dùng nước để làm dịu đi cơn khát của anh. Mark trừng mắt nhìn Jinyoung và cuối cùng cũng chịu uống nước, dẫu bờ môi anh vẫn đang còn run rẩy. Jinyoung mỉm cười đầy hài lòng và dùng ngón cái lau đi vệt nước đọng bên môi Mark. “Anh ngoan lắm, Mark hyung.”

“J-Jinyoung,” Mark chật vật lên tiếng với âm giọng đứt quãng, đôi mắt anh chạm phải ánh nhìn từ Jinyoung, “Vì sao?” Anh cau mày, cố gắng kiểm soát biểu cảm trên gương mặt mình. “Vì sao em lại thành ra nông nỗi này? Jinyoung, em không thuộc về nơi đây.”

“Nông nỗi gì hả hyung?” Jinyoung nghiêng đầu và ngây ngô hỏi. “Em bây giờ thế nào cơ?”

“Jinyoung, em không phải người như thế. Em sẽ không làm tổn thương đến người khác.” Mark nhìn Jinyoung với ánh mắt van nài, thầm hy vọng mình có thể giúp Jinyoung nhận ra cậu đã đi sai đường.

“Ai rồi cũng sẽ khác. Trên một phương diện nào đó, tính cách con người ta rồi sẽ thay đổi, thay đổi mãi cho đến khi trở thành người mà định mệnh đã an bài. Em, em đã được số phận định sẵn sẽ trở thành người như vậy, chỉ là mất một khoảng thời gian khá lâu để con quái vật trong em thức tỉnh mà thôi.” Jinyoung đứng dậy và từ từ đeo lại mảnh khăn quanh đôi mắt Mark. “Em không còn là Park Jinyoung mà anh từng quen biết nữa, em không còn là cậu em trai nhỏ của anh nữa rồi.” Cậu nhìn người thám tử đã được bịt mắt lại, rồi bước ra khỏi căn phòng.

“Vậy thì tại sao?” Mark lên tiếng, lần này âm giọng đã lớn hơn. “Tại sao em lại tìm anh?”

Jinyoung dừng bước lại, “Chỉ vì,” cậu nhìn về phía Mark. “Em muốn chơi đùa cùng anh.”

“Chúng ta vừa có một con mồi mới và chỉ có mười hai ngày để diệt hắn ta thôi.” Top, tên đặc vụ lớn tuổi nhất, dán một tấm ảnh lên bảng “Đây là Alexander Ong. Hắn ta hiện đang là tù nhân ở trại giam thành phố Mokpo. Hắn định khai mình biết về tên buôn ma túy vào phiên xét xử trong mười hai ngày tới, nên khách hàng muốn hắn ta sẽ mãi mãi không mở mồm được nữa. Họ muốn cái chết của hắn được dàn dựng như một vụ tự tử.”

“Tiền bạc thế nào?” S.Coups vừa mút kẹo vừa hỏi.

“Mười hai tỷ USD!” Top hét to lên và nhận được bầu không khí đầy hào hứng từ các đặc vụ khác.

“Fuck yeah! Ăn được khoản tiền đó dễ như trở bàn tay thôi.” Suga hào hứng gõ gõ tay lên bàn và bật cười.

“Junior, kế hoạch giao cả cho cậu đấy.” Top nhìn sang Jinyoung, người đang ngồi xếp bằng gần đó.

Đây chính là cách thức hoạt động của nhóm người này và họ tự xưng mình là đặc vụ thay vì giang hồ. Họ nghĩ mấy cái từ đầu gấu giang hồ đó chỉ dành cho những tên tội phạm tầm thường, hoàn toàn không hợp với phong thái của bọn họ, bởi mỗi một người trong số họ đều là triệu phú cả. Khách hàng chi trả một khoản tiền để yêu cầu họ thực hiện các phi vụ giết người thật hoàn hảo bởi nhóm người này sở hữu những cá nhân hoặc có kỹ năng xuất sắc, hoặc thông minh tuyệt đỉnh, hoặc chỉ đơn giản là cực kỳ điên rồ. Hầu hết họ đều trú ở địa bàn riêng vì không còn nơi nào để đi nữa.

“Dựng hiện trường tự sát là loại dễ nhất. Chỉ cần xử lý sạch sẽ những vết thương trên cơ thể nạn nhân và các thể loại chứng cứ là được. Tôi cần bốn người để thực hiện vụ này. Một người đóng vai cảnh sát, đảm nhận việc quan sát tình hình toàn bộ khu vực để ngăn chặn bất kỳ kẻ nào có thể trở thành nhân chứng. Tiếp theo là cần hai phạm nhân giết con mồi trong nhà tắm bằng cách cắt cổ và cổ tay của hắn. Không được sơ suất để nạn nhân kêu thành tiếng hoặc phản kháng lại vì như vậy sẽ để lại dấu vết trên tử thi của hắn khi được khám nghiệm. Chú ý tới vị trí và cách đặt cơ thể của nạn nhân, vì bọn thám tử có thể dựa vào đó để phán đoán được chuyện liệu nạn nhân có tự tử thật hay không. Tôi nghĩ nên đặt hắn ta ngồi trên sàn và để dao vào tay hắn để cảnh tượng trông giống như một vụ tự sát. Người cuối cùng giữ vai trò làm loạn ở đồn cảnh sát, chủ yếu để bọn cảnh sát bận rộn thôi. Làm gì cũng được, ví dụ như giật điện thoại chẳng hạn? Chuyện này sẽ xảy ra vào lúc nửa đêm, khi các tù nhân đều đã yên giấc hết. Chúng ta sẽ không làm vô hiệu hóa CCTV vì như thế sẽ dễ gây chú ý. Hạn chế gây ra tiếng động hết mức có thể. Tôi sẽ suy nghĩ về lý do khiến nạn nhân đi đến quyết định tự sát, có lẽ ngày mai sẽ báo với mọi người sau.” Jinyoung trình bày hết một hơi như thế đã có sẵn kế hoạch trong đầu từ rất lâu rồi. Cậu được biết đến với cái tên đặc vụ Junior, bộ não của tổ chức, người phụ trách việc lập ra những kế hoạch giết người hoàn mỹ để những đặc vụ xuất sắc khác thực hiện.

“Tôi làm người cuối cùng cho! Để đi quấy rối một em gái nào đó xem sao, bảo đảm cô ả sẽ tới đồn cảnh sát làm ầm lên và mọi thứ sẽ kịch tính lắm đây. Có thể trì hoãn được kha khá thời gian đó.” S.Coups, một trong những đặc vụ sở hữu tốc độ và kỹ năng bậc nhất, tự hào trình bày ý kiến của mình.

“Để tôi quan sát.” Zico, một trong các đặc vụ xuất sắc và nhạy bén, giơ tay phải lên xin tham gia.

“Coi bộ tôi chẳng còn lựa chọn nào khác rồi nhỉ,” Đặc vụ D.O., kẻ chuyên phụ trách vai trò giết người, khẽ nhún vai bật cười.

“Tính thêm tôi nữa nhé!” Đặc vụ Suga, một trong những tên điên rồ nhất, cũng giơ tay phải lên để gia nhập cùng D.O.

“Rồi, ổn thỏa rồi nhé. Bữa nay thiệt chán quá đi~” Lisa lười nhác đứng dậy và rời khỏi đó.

Mark cố gắng xoay xoay tay mình để rút ra khỏi sợi dây đang trói chặt hai bàn tay anh. Máu tiếp tục chảy ra từ những vết trầy xước đã xuất hiện sau khi anh cố tự cởi trói cho mình trong suốt bốn ngày qua. Anh cảm tưởng cả cơ thể mình như tê liệt, nhưng vẫn quyết không bỏ cuộc trong việc nỗ lực thoát ra khỏi nơi này, sau đó sẽ đưa Jinyoung theo cùng. Mark rên thành tiếng khi chật vật rút tay ra, đau đến chết đi được nhưng anh không còn nhiều thời gian nữa. Anh cứ cố gắng không ngừng, và cuối cùng cũng thành công cởi trói cho bàn tay phải. Vội vã cởi khăn bịt mắt, xong, anh tiếp tục tháo dây trói ở chân và tay trái ra. Xoay sở cởi trói khi không có dao thực sự rất khó, nhưng nỗ lực của anh đã chứng minh được điều đó hoàn toàn có thể. Mark chạy khỏi căn phòng ngay lập tức và việc đầu tiên anh làm chính là đưa mắt tìm kiếm Jinyoung. Anh sẽ không bao giờ rời khỏi đây một mình mà không đưa người bạn thân nhất của anh theo cùng.

Trong khi đó, Jinyoung nhìn qua màn hình CCTV và phát hiện ra Mark đã không còn ở trong phòng nữa. Cậu vội vã rời khỏi đó và chạy đi tìm anh.

“Oy!” Có ai đó hét về phía Mark. Anh quay lại và nhìn thấy một chàng trai đang chĩa súng về phía mình. “Cậu trai xinh đẹp đang tính đi đâu thế hả?” Cậu ta nhếch môi cười, bước chân chầm chậm hướng về chỗ Mark.

Mark lùi lại và trong đầu bắt đầu nghĩ đường thoát, anh chỉ có một khẩu súng trong túi và hiện tại thứ đó thực sự không giúp ích được gì cả. Anh nhìn hết bốn phía xung quanh nhưng không tìm được đường nào để chạy bởi hành lang quá hẹp. Nhảy qua cửa sổ cũng là chuyện bất khả thi vì trước khi phá vỡ được lớp kính dày kia thì có lẽ anh đã bị bắn trước rồi. Mark không còn lựa chọn nào khác ngoại trừ việc tấn công lại, nhưng trước khi anh nhận thức được tình hình thì đã bị bắn một phát vào cánh tay. Người thám tử trừng lớn mắt và kinh hoàng nhìn cánh tay trái của mình đang đổ máu.

“Suga!!!” Đột nhiên anh nghe có tiếng ai đó thét lên. Chuyển tầm nhìn sang người vừa chạy tới, anh nhận ra đó là Jinyoung.

Jinyoung ngay lập tức tóm lấy cánh tay của chàng trai kia và vặn ngược về sau khiến khẩu súng trên tay cậu ta rơi xuống sàn. Đôi mắt to sắc lạnh của cậu trông đáng sợ đến kinh hoàng. “Tao đã nói rồi! Khôn hồn thì đừng chạm vào anh ấy!!!” Cậu giận dữ hét vào mặt chàng trai đó và dùng một tay khác bóp cổ cậu ta.

Mark tận mắt chứng kiến cảnh tượng Jinyoung đột ngột biến thành một con quái vật. Em ấy trở nên mạnh hơn. Nhìn thấy điều đó khiến anh đau đớn, nhưng thay vì sững sờ trong thất vọng, Mark từ từ cúi người và nhặt lấy khẩu súng đang nằm trên sàn. Anh nghiến răng, cố nén đau do vết thương khi bị bắn gây ra.

“J-Junior, anh ta m-muốn c-chạy trốn.” Suga cố phân trần, nhưng ánh mắt Jinyoung đã dần tối lại. Đã quá trễ cho việc giải thích rồi bởi cậu đang dùng hết sức lựcđể bóp lấy cổ người trước mặt mình.

“Tại sao mày không thể tuân theo một yêu cầu đơn giản là không được phép chạm đến anh ấy hả? Lại còn cả gan dám bắn anh ấy ư?!”

Mark nhíu mày và cố gắng lý giải cách hành xử của Jinyoung. Em ấy phát điên vì cậu ta bắn mình sao?

“Mày tưởng ở đây chỉ mỗi mình mày điên đấy à?!” Jinyoung siết chặt cổ của Suga cho đến khi cậu ta không thể chịu nổi nữa mà ngất đi. Cậu liếm môi và thả cơ thể đã bất tỉnh của Suga xuống sàn. Và rồi cậu xoay người lại, nhìn thấy Mark đang cầm súng chĩa về phía mình. “Giờ lại gì nữa đây?” Cậu bật cười và chậm rãi bước đến chỗ Mark, chẳng màng đến khẩu súng trên tay anh. “Anh tính bắn em sao? Ổn thôi! Dù gì thì Park Jinyoung cũng đã chết rồi. Sống cái cuộc đời chó má này làm gì nữa. Em sẽ rất hạnh phúc nếu được chết dưới tay anh, hyung.” Cậu nhếch môi cười và trao anh một ánh mắt lạnh lùng đến rợn người.

Mark nuốt nước bọt và chầm chậm xoay súng chĩa vào đầu mình. Anh không chắc liệu kế hoạch này có thành công hay không, nhưng ít nhất anh cũng phải thử. Anh biết nó sẽ giúp anh được một phần nào đó, bởi giờ đây ánh nhìn ghê rợn của Jinyoung đã đột ngột chuyển sang lo lắng.

“Anh đang tính làm gì?” Jinyoung giả vờ lớn tiếng bật cười.

“Jinyoung, em vốn biết anh không thể bắn em. Nhưng em không đoán được rằng anh có thể bóp cò và tự sát.” Mark gằn giọng, anh đã sẵn sàng bóp cò súng bất cứ lúc nào.

“Anh sẽ không làm vậy đâu, Mark hyung. Anh không phải kiểu người sẽ tự bắn vào đầu mình và chết ở nơi này.”

“Jinyoung,” Mark nhìn cậu bằng ánh mắt vô cùng mãnh liệt. “Cả gia đình anh đã bị giết mười năm trước. Chuyện đó chưa từng có một giây phút nào thôi ám ảnh anh, anh cảm thấy tuyệt vọng đến mức chỉ muốn chết đi. Nhưng rồi anh đã cố gắng sống và tồn tại đến bây giờ, bởi nghĩ rằng vẫn có em đang đợi chờ anh. Và giờ đây lại nhìn thấy em thành ra như thế. Nghĩ đến việc em phải chịu đựng như vậy đều là lỗi do anh khiến anh đau đớn lắm. Anh có cảm giác như mình đã chết vậy, Jinyoung.” Bàn tay anh run rẩy toan bóp cò.

Jinyoung thở từng nhịp nặng nề và chầm chậm tiến về phía Mark. Biểu cảm trên gương mặt ấy khiến Mark mơ hồ, nhưng anh biết cậu đang cố kiềm chế. Jinyoung giơ tay ra và bắt lấy khẩu súng từ trong tay Mark. “Đừng” Cậu nhỏ giọng nói, và Mark liền giật súng trở lại rồi đánh mạnh về phía Jinyoung.

Khi nhìn thấy Jinyoung vừa bất tỉnh, Mark liền cẩn thận dùng cả hai cánh tay ôm cậu vào lòng.

Để tấn công một ai đó, bạn phải xác định được điểm yếu của người ấy. Và tôi đã đúng, có lẽ em ấy đã thay đổi rất nhiều, nhưng tôi chắc chắn em vẫn là Jinyoung mà mình đã từng quen biết. Và tôi sẽ làm mọi thứ để đưa em thoát khỏi nơi đây.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s